“Tưởng bị chụp ảnh dìm hàng”, hóa ra…

11:03 - 20/07/2017

Tôi tình cờ gặp bức ảnh của Võ Văn Hải trên một nhóm facebook nội bộ. Chưa cần phỏng vấn, tôi cũng lờ mờ đoán ra câu chuyện phía sau bức ảnh đó.

Võ Văn Hải, nhân viên kỹ thuật của Viettel Store Hồ Chí Minh 85 (136 Tô Ngọc Vân) vào hệ thống từ tháng 6/2016. Hơn một năm gắn bó cùng hệ thống, có lẽ Hải đã tiếp xúc với rất nhiều khách hàng và có rất nhiều kỷ niệm ở đây. Hải kể, hôm ấy làm ca sáng, Hải đứng ở vùng sẵn sàng chuẩn bị mở cửa cho khách. Siêu thị buổi sáng thường thưa khách, Hải hướng ánh mắt mình ra ngoài.

Chân dung Võ Văn Hải - nhân viên kỹ thuật Viettel Store HCM85

Ánh mắt dừng lại ở ven đường. Một bà cụ ăn mặc kham khổ, trong cái ánh nắng đầu ngày của Hồ Chí Minh xiên qua vành nón rách, Hải thấy rõ gương mặt lam lũ, vất vả quen thuộc. Mấy lần toan bước chân xuống đường mà xe cộ đông quá, bà cụ không sang được, đành ngồi lủi thủi ở đó. Đối với chàng trai sinh năm 1992 này, đây là một “gương mặt thân quen”. Không ít những buổi trưa đi ăn cùng đồng nghiệp, Hải thấy bà cụ lang thang trên những con đường, với cái bao lớn, kéo lếch thếch những chiếc vỏ chai. Cũng không ít lần, mệt quá, bà cụ nghỉ chân ở cạnh siêu thị, cái nón rách lại gỡ ra, quạt quạt vài cái. Hải nhờ một đồng nghiệp khác trực vùng sẵn sàng giúp còn bản thân thì chạy ra bên ngoài, chỗ bà cụ.

Hải ngồi trò chuyện một chút với cụ

Hải hỏi chuyện bà, biết thêm về hoàn cảnh của bà cụ. Bà bảo, năm nay bao nhiêu tuổi, bà cũng không nhớ nữa, bà không có nhà, không có gia đình, không con cái. Bà chỉ biết phải đi bán vé số, đi nhặt ve chai để kiếm sống qua ngày. Hải quyết định biếu bà cụ một chút tiền, coi như mời bà bữa cơm trưa và dìu bà cụ sang đường. Hồ Chí Minh đông đúc, “mình là thanh niên, sang đường còn khó khăn, huống gì bà cụ già yếu như vậy!”, Hải chia sẻ.

Tôi trêu Hải, “Đồng lương được bao nhiêu mà biếu tiền cụ thế?”, Hải chỉ cười bảo cũng không nhiều nhặn gì, chỉ là muốn giúp cụ bớt lo lắng, vất vả một chút thôi. Hải bảo, cụ cũng tuổi ông bà mình ở nhà, ở lứa tuổi mà đáng ra, cụ đã được ngơi nghỉ, được an nhàn tuổi già, được vui vầy cùng con cháu thì cụ bà vẫn phải vật lộn với cuộc sống mưu sinh, chạy từng bữa cơm, lo từng ngày nắng gắt, mưa dầm. Cuộc sống của một người già neo đơn và vô gia cư, bất giác khiến Hải cảm thương.

Chưa khi nào, đồng phục Viettel Store lại trở nên đẹp như vậy!

Đối với ai đó, có thể, hình ảnh này giản dị, đời thường. Nhưng với tôi và nhiều người, đây thực sự là một điểm sáng. Tôi bảo với Hải: “Cảm ơn anh vì một nghĩa cử đẹp, vì một lần làm quảng cáo … miễn phí!”.

Hệ thống dạy mỗi nhân viên mới những quy tắc ứng xử với khách hàng, dạy nhân viên cách chào hỏi khách, tiếp xúc, tư vấn và bán hàng cho khách. Có lẽ, chẳng hệ thống nào dạy nhân viên phải dắt những bà cụ qua đường, phải trích một phần tiền lương của mình để giúp đỡ họ. Nhưng vẫn có những người như Võ Văn Hải, những người biết cảm trước cảnh đời bất hạnh, biết thương cho họ.

Có thể, Hải chỉ dắt bà cụ qua một đoạn đường, có thể số tiền Hải biếu ít ỏi, chỉ giúp bà cụ có một, hai bữa cơm. Nhưng tôi tin, ý nghĩa của nó đang vượt xa hơn một đoạn đường hay chuyện cơm cháo hàng ngày. Khi một anh bạn 9X của tôi mặc trên mình bộ đồng phục Viettel Store, ân cần trò chuyện với một người già neo đơn, cẩn trọng từng bước chân dìu bà cụ qua đường, tôi tin điều tốt đẹp đang lan tỏa.

Hải bảo tôi: “Lúc dẫn cụ qua đường, thấy đồng nghiệp chụp hình, tưởng bị dìm hàng, hóa ra,….” Hải cũng chẳng thể ngờ, đồng nghiệp đăng tải lên mạng xã hội, cũng chẳng ngờ có ngày, chúng tôi phỏng vấn Hải, chẳng ngờ sẽ được nhiều sự cảm kích đến vậy. Anh bạn nhân viên kỹ thuật của Viettel Store cứ hành động theo chữ “Tâm” của mình, thiện tâm đến vô tư.

Hãy cứ vô tư như thế, những người bạn đồng nghiệp của tôi, chân dung người Viettel đẹp lên nhờ những hành động như vậy của các bạn là vậy!